1. Tự nhiên em [C] thấy thật cô [G] đơn
Tự nhiên em [Am] muốn được gần bên [G] anh
Một người duy [F] nhất một người luôn [C] khiến em tươi cười
[Dm] Lúc em thấy cô [G] đơn.
2. Tự nhiên em [C] khóc rồi em nhớ [G] anh
Tự nhiên em [Am] thấy tình yêu mong [G] manh
Quá nhiều lo [F] lắng về chuyện tình [C] yêu của đôi mình
[Dm] Lúc em đã quá yêu [G] anh.
ĐK:
Nếu bất ngờ xa [C] xôi, tay em không thể với [G] tới
Sợ mình nông [Am] nổi, để phút chốc lạc mất [G] nhau
Nụ cười không [F] tới, nhạt nhoà mắt [Em] môi
Để trái [Am] tim buồn [Dm] bã, buông [G] lơi.
Rất khó để [C] em có được một hạnh [G] phúc
Và hạnh phúc [Am] đó sẽ mãi mãi là chính [G] anh
Tự buồn như [F] thế, buồn chỉ một chút [Em] thôi
Cứ loay [Am] hoay cùng [Dm] với nỗi nhớ anh [G] thôi.
Anh đừng tìm [C] kiếm những tình yêu [G] khác
Những vòng tay [Am] khác, những nụ hôn [C] khác
Nơi [F] nào, khi bên anh còn có [C] em.
