1. Anh có thể [C] thay mưa làm mờ đi vết [Am] thương chuyện tình xưa
Chỉ cần em [Dm] nói rằng em muốn quên [G] đi
Anh có thể [C] thay trăng rọi lên ánh [Am] mắt nụ cười em
Chỉ cần em [Dm] nói em sợ bóng tối trong [G] đêm.
ĐK:
Vì em là [F] lý do để anh cảm [C] thấy yêu đời
Chẳng cần phải [Dm] đắn đo [G] chỉ cần để [C] thấy em cười
[E7] Anh sẽ mang nỗi [Am] buồn đi [F] thật [G] xa.
2. Anh có thể [C] đưa em qua hàng trăm cây [Am] số mây ngàn
Chỉ cần em [Dm] nói rằng em muốn ngắm [G] hoa Đà Lạt
Anh có thể [C] lên Sapa vào mùa lạnh [Am] nhất nơi này
Chỉ cần em [Dm] muốn gần mây và xem tuyết [G] bay.
ĐK:
Vì em là [F] lý do để anh cảm [C] thấy yêu đời
Chẳng cần phải [Dm] đắn đo [G] chỉ cần để [C] thấy em cười
[E7] Anh sẽ mang nỗi [Am] buồn đi [F] thật [G] xa
* [F] Hôm qua anh đã [G] thấy trong mơ
[Em] Đoạn đường dài một [Am] mình anh bơ vơ
Nhưng [Dm] rồi em đến, [C] rồi em đến
[G] Rồi em đến xóa đi buồn [C] lo.
Vì em là [F] lý do hm hm [G] hm
Tăng tone [C] =-> [C#]
ĐK:
Vì em là [F#] lý do để anh cảm [C#] thấy yêu đời
Chẳng cần phải [Ebm] đắn đo [Ab] chỉ cần để [C#] thấy em cười
[F7] Anh sẽ mang nỗi [Bbm] buồn [Ab] đi thật [C#] xa
