1. Vì sao phương [C] Bắc lại sáng mỗi khi anh [G] nhìn lên
Có chăng [E7] em đang nghĩ về anh khi [Am] kế bên
[F] Đom đóm [G] bay, xin mưa [Em] đừng làm ướt à [Am] ơi
Để [Dm] bay khắp nơi đại ngàn, lỡ [G] em mịt mùng mù khơi
2. Và cơn [C] gió phía Bắc ùa về nơi [G] căn phòng
Từng vạt [E7] nắng cũng tắt như khi mỗi [Am] mùa đông sang
Đàn đom đóm [F] bay về nơi cuối [G] đường, dường như dẫn [Em] lối em về nơi [Am] anh
Tìm nhau đã quá [Dm] lâu thanh xuân chẳng ai về đón [G] lối bên em
ĐK:
Vì anh cần [C] em ở lại vì em cần [G] anh một đời
Để ta [Am] thấy bên nhau những [G] đêm đông thật ấm [F] áp có [Em] đôi
Nếu ta già [F] đi vào một ngày [G] nắng rơi đông êm [Em] đềm chỉ có mình [Am] thôi
Hòa mây [Dm] gió ta bay với nhau đến miền xa [G] xôi nhé người.
* Ngàn kiếp [Am] qua, tìm nhau [G] biết bao lâu em [C] như món quà
Vạn kiếp [Am] sau, mình sẽ [G] thấy nhau khi đêm [C] đông về qua
Hãy đi [F] theo đàn đom đóm [G] bay, bay xa [Em] về miền nắng ngập [Am] đầy
Vì sao [Dm] phương Bắc sẽ sáng lên mỗi lần ta [G] thấy.
