1. Nhiều khi em [Am] vẫn hay hỏi anh cớ sao chọn [G] em để yêu
Vì trong nhân [F] gian giờ đây luôn có biết bao [Em] cô gái đẹp
Mà em thì [Dm] không như người ta xinh tươi phấn [C] son lụa là
Và [Dm] em bình thường thế [G] thôi.
2. Giờ anh xin [Am] kể chuyện tình xưa của anh để [G] em hiểu thêm
Người anh yêu [F] thương ngày xưa không khác ánh [Em] trăng đêm rằm
Thời gian kề [Dm] bên anh nhận ra phía sau nhan [C] sắc thiên thần
Người [Dm] anh yêu mang thật nhiều toan [G] tính, dối gian tình anh.
ĐK:
Và rồi từ [C] đó anh như người say như mất [G] đi linh hồn
Chẳng biết nghe [Am] ai tin ai ở trên nhân [Em] thế
Chẳng biết mai [F] sau còn yêu thât không hay sẽ [C] như thế nào
Đành [Dm] buông xuôi cho tình nổi [G] trôi.
Và rồi từ [C] khi anh gặp em trái tim bỗng [G] yêu trở lại
Nhớ nhớ [Am] thương thương hình dung một người con [Em] gái
Những nét dịu [F] dàng hiền ngoan mà anh bấy [C] lâu mong chờ
Người [Dm] ơi xin em đừng nghĩ [G] suy, khi đã yêu nhan sắc có nghĩa [C] chi.
