Ngỡ [Am] rằng ta đã [G] trao nhau tình [F] yêu thật đậm [G] sâu
Ngỡ [Am] rằng hai trái [G] tim không thể [C] thiếu nhau trong [Em] đời
Ngỡ [Am] rằng anh với [G] em không cần [F] nói cũng hiểu [G] nhau
Vậy [Am] mà ta đã [G] xa xôi thật [Am] sao?
Phải [C] chăng ta đã [G] quên bao lời [Am] yêu thương hôm [Em] nào
Phải [C] chăng ta đã [G] quên giọt nước [C] mắt khóc cùng [Em] nhau
Chẳng [F] nhớ những tháng [G] ngày hạnh [Em] phúc biết bao [Am] nhiêu
Phải chăng [Dm] tình yêu của chúng [Em] ta chưa đủ [Am] nhiều?
ĐK: Vì sao giông [F] tố, mình luôn bên [G] nhau
Mình luôn cố [F] gắng để vượt [Am] qua
Thế nhưng những [F] giận hờn cứ [G] làm ta chia [C] cách?
Một vài lời [F] nói, một vài hờn [G] ghen
Một vài giây [F] phút ta hiểu [Am] lầm
Chất thêm nỗi [F] buồn lên trái [Em] tim anh và [Am] em
Rồi anh hờ [F] hững, rồi em quay [G] lưng
Dù lòng ta [F] biết vẫn còn [Am] yêu
Đến khi thức [F] dậy mới thấy [G] mình đã quá [C] xa
Làm sao để [F] xoá, làm sao quên [G] đi
Những điều chỉ [F] khiến ta ưu [Am] phiền
Để ta thấy [F] tình yêu ấy [Em] như ngày đầu [Am] tiên
