1. Từ miền đồi núi anh trở về [C] nơi dấu yêu
Những lúc trời [F] chiều thấy nhớ càng [Em] nhiều
Đành rằng mai [Am] mốt đã về còn [D7] thương nhớ chi
Anh đã thức trọn một đêm vừa [G7] ý.
2. Chiều hành quân đã đôi lần chợt [C] nghe nhớ em
Vẽ bóng hình [F] vào vách núi rừng [Em] già
Chợt nhìn bên [Am] suối có một loài [D7] hoa thắm tươi
Muôn đời chẳng [G7] phai đem về tặng [C] em.
ĐK:
Em bảo chiều [F] hôm anh ra đi
Hạt [C] sương nghe chia ly rơi xuống chan hoà đôi mi
Vai [F] anh dù mưa nắng dãi [Dm] dầu
Nguyện sẽ chiếm công [C] đầu, đừng sầu vì đêm quá [G7] lâu.
3. Tuần rồi anh đã không gửi về [C] em cánh thư
Cốt dấu ngày [F] về chắp nối lời [Em] thề
Ngày nào trăng [Am] khuyết nay lại tròn [D7] tươi nét môi.
Ai ngờ chiều [G7] nay chúng mình đẹp [C] đôi.
