1. Tôi viết vào [Am] đây, chuyện nối [E7] tiếp tình yêu hai mái [Am] đầu
Ước mộng đẹp tươi, tuổi đương [G7] xuân mà sao chia lứa [C] đôi
Từng đêm Lan [Am] khóc thầm trong cay [E7] đắng
Sớm ly [Dm] tan vì duyên kiếp dở [G] dang, hoa thơm mau tàn,
Ai hay cho [E7] nàng, cánh chim lìa [Am] đàn.
2. Lan gói niềm [Am] riêng tìm quên [E7] lãng ngày qua bên mái [Am] chùa
Sớm chuông chiều kinh mặc thời [G7] gian vẫn trôi trong tái [C] tê
Nàng không sao [Am] xóa tình yêu xưa [E7] cũ,
Dẫu cho [Dm] con thuyền neo bến đường [G] tu
Lan không mong chờ, nhưng Lan bây [E7] giờ mấy ai nào [Am] ngờ.
ĐK:
Những chiều phai nắng, nàng thường [Dm] ra ngồi gốc bồ [Am] đề
[G] Đem bao tâm [C] sự gửi vào hư vô vì [G7] Lan cố tìm [C] quên
Nhưng một ngày kia nàng bắt [Am] bướm đặt kề bên cánh [C] lan
[Dm] Hoa cùng với [Am] bướm ép chung một trang [E7] sách chôn cùng một nấm [Am] mồ.
3. Ai đã từng yêu, cảm thông [E7] nỗi niềm đau thương với [Am] nàng
Mối tình đầu tiên nàng đành [G7] chôn vùi theo đôi bướm [C] hoa
Sầu cho thân [Am] gái, tình duyên ngang [E7] trái
Tiếng chuông [Dm] đêm dài như tiếng thở [G] than
Nhưng đem tin buồn như gieo hoang [E7] tàn đến cho đời [Am] nàng.
