1. Trả lại cho [C#m] em đêm bình yên như ngày anh chưa hề đến
Trả em khoảng [B] trời không buồn đau, không còn suy tư về nhau
Chuyện đã thế [A] rồi, cũng đành thôi, giờ đây mình như người [E] dưng ngược lối.
2. Ừ thì anh [C#m] biết chẳng một ai có thể ở bên đời mãi
Cũng chẳng có [B] ai có thể yêu một tình yêu không nhạt phai
Nếu đánh mất hy [A] vọng, người hãy mở lòng, chào [Ab7] đón một tình yêu mới.
ĐK:
Anh xin [C#m] lỗi vì đã không gần em, [A] lúc yếu đuối trong lòng em
Cần [B] anh và mong anh ở bên vỗ [E] về
Anh xin [C#m] lỗi vì tuổi xuân của em [A] cứ héo úa qua từng đêm
Chờ [F#m] anh mà anh mãi [Abm] chạy theo đam [C#m] mê.
Anh xin [C#m] lỗi vì đến bên đời em [A] lúc tay trắng không làm nên
Một [B] tương lai thật ấm êm cho chúng [E] mình
Về bên [C#m] ấy hạnh phúc sẽ gọi tên, người [A] ấy sẽ bước tiếp cùng em
Vì [F#m] em mà xây giấc [Abm] mơ thật lung [C#m] linh.
