1. Những chiều mưa thành [Am] phố bàn chân nghe bước mỏi qua lối xưa hẹn hò
Kỷ niệm xưa gọi [Dm] tên gợi dậy bao nỗi [Am] niềm tận cùng vùng tiềm thức [E7] xa
Bờ hiên xưa trước [F] nhà ngày nào chân bước [Am] vội dìu người vào tránh làn [Dm] mưa
Nằm im cô [E7] đơn cho tâm tư quá bơ vơ một mình dừng chân vì người xưa đã thờ [Am] ơ.
2. Những lời ca ngày [Am] đó từng dư âm nứt nở chưa xóa phai nhạt mờ
Cuộc tình như bài [Dm] thơ lòng người chưa hững [Am] hờ còn ngập tràn bao ước [E7] mơ
Từng câu ca tiếng [F] nhạc mình đưa nhau bước [Am] vào cuộc tình đầu chớm nở [Dm] hoa
Nụ hoa tình [E7] yêu cho ta nghe ngất ngây say nào ngờ hương hoa kia tan cho nát lòng ai.
ĐK:
Còn [Am] đó hàng cây cao bóng ngả còn [E7] đây ghế công viên xanh [Am] màu
Mùa [Dm] thu cùng nhặt lá thu [C] bay buồn [E7] theo chiếc lá trong lòng [Am] tay.
3. Kỷ niệm chưa gục [Am] chết dù mưa sa gió nổi theo tháng năm mỏi mòn
Trời chiều mưa buồn [Dm] hiu gợi lòng thương nhớ [Am] nhiều một cuộc tình đã khuất [E7] xa
Tình yêu như nắng [F] tàn về đây thăm mái [Am] nhà kỷ niệm đầu chẳng rời [Dm] xa
Mùa mưa đi [E7] qua trong cô đơn với riêng ta mùa mưa đi qua tâm tư hoang vắng màu [Am] hoa.
