1. Người về giữa đêm [C] mưa đứng sừng sững như pho tượng đồng
Lòng ngẹn [Am] ngào niềm đau tan [Em] tác ai có ngờ ngày về chua [G] cay
Người về giữa đêm [C] mưa bỗng trở giấc đam mê ngày đầu
Chuyện tình [Am] hồng ngày xưa yêu [Em] dấu nay chỉ [G] còn bốn mắt nhìn [C] nhau.
2. Người về giữa đêm [C] mưa suốt đời sẽ ăn năn phận mình
Kỷ niệm [Am] đầu một đêm mưa [Em] ấy ta có hẹn ngày về quang [G] vinh
Ngày về chẳng vinh [C] quang chỉ là bước chân sa mạc buồn
Vạn đường [Am] dài lòng ta mơ [Em] ước nay đã [G] thành sương khói trời [C] mây.
ĐK:
Thà [C] rằng mình không gặp đêm xưa linh hồn ta đâu có đoạ đày
Theo cánh [G] chim ta đi muôn phương theo cánh [Em] chim ta đi muôn phương
Thà [C] rằng mình không về đêm mưa cho người xưa yên giấc tuyệt vời
Thương những [G] ai đang đi trong mưa ôi những [C] đêm [Em] buồn [Am] chưa [C]
3. Người về giữa đêm [C] mưa đã trở gót quay đi biền biệt
Chuyện tình [Am] này ngàn sau tha [Em] thiết những kỷ niệm ngàn đời thiên [G] thu
Người về giữa đêm [C] mưa vẫn lặng lẽ qua khoảng trời buồn
Cuộc đời [Am] mình từ nay canh [Em] cánh cho vết [G] hằn dấu tích đêm [C] mưa.
* Người về giữa đêm [C] mưa người về giữa đêm [Am] mưa
Đã âm [Em] thầm vĩnh biệt trong [Am] mưa.
