1. Một vầng [Am] trăng ai nỡ xẻ làm đôi cho người một phương [C] trời
Nắng gió chinh [Dm] biên anh vui say đời [E7] lính
Em ở lại [Am] kinh đô ngày chờ đêm lại [C] nhớ
Ánh trăng [Am] soi nửa vầng in gối [C] chiếc nửa vầng theo bước [Dm] anh
Đêm đêm tàn [F] canh song buồn ngàn lá [E7] rơi
Anh đi chiều [F] ấy có hồn gió mưa tơi [E7] bời.
2. Ngày một [Am] xa em cứ ngỡ chiều qua đâu ngờ rằng bây [C] giờ
Gác vắng đêm [Dm] thương thương anh nơi tuyền [E7] tuyến
Gian khổ vì quê [Am] hương mịt mờ trong lửa [C] khói
Những đêm [Am] trăng đâu còn nghe anh [C] nói đâu còn vai sát [Dm] vai
Anh lo miền [F] xa quê nhà còn có [E7] em
Kinh đô ngàn tiếng hát hồn hiểu lòng thương [Am] anh.
ĐK: Một người [A] đi gieo [E7] thương để nhớ một [A] người
Sương chiều [D] rơi ướt vai người trai muôn [A] lối
Người ra [D] đi phong kín những tâm [A] tư
Vạn niềm thương xin hứa khi chung [F#m] vui
Ngày mai [Bm] tới nguồn vui [E7] mới thanh bình đẹp ngàn [A] nơi.
3. Ngày lại [Am] đêm em khép kín phòng khuê mơ chờ ngày anh [C] về
Tiếng hát reo [Dm] vang tương lai mình bừng [E7] sáng
Anh trở lại [Am] quê trang đường thành đô ngập [C] nắng
Ánh trăng [Am] xưa nửa vầng anh đem [C] ghép nửa vầng tròn bóng [Dm] em
Duyên ta đẹp [F] thêm bên thềm nghìn lá [E7] rơi
Thương thương ngồi đếm nhớ quãng buồn ngày xa [Am] xôi.
