1. Nhà [Am] em có hoa vàng trước ngõ
Tường thật là [Em] cao, gió leo cây kín [Am] rào
Nhà [C] anh cuối con đường ngoại [Dm] ô
Vách thưa đèn dầu [Em] thắp, gió lùa vào từng [C] đêm.
Tuổi [Em] em cũng như hoa mới nở
Vạn người thầm [Am] mong được đưa đón chân [Em] em
Xót [Am] xa anh còn trắng tay [Dm] hoài
Sách đèn nợ chưa [Em] dứt, nên lận đận truân [Am] chuyên.
ĐK:
Đôi [G] ta đứa đầu sông cuối [C] sông
Bao [Dm] nhiêu cách trở mình em [Am] ơi
Đôi [G] khi thấy lòng mình bâng [Em] khuâng
Biết ngỏ lời cùng [F] ai, nghĩ [Em] rồi câm nín [Am] hoài.
2. Chiều [Am] nao pháo bay đầy trước ngõ
Tạ từ thơ [Em] ngây, Giáng Hoa đi lấy [Am] chồng
Đường [C] quen bỗng bây giờ buồn [Dm] tênh
Mỗi khi chiều gần [Em] xuống, thấy lòng mình ngẩn [C] ngơ.
Ngày [Em] xưa tiếc sao mình không ngỏ
Để rồi chiều [Am] nay mình đâu thấy cô [Em] đơn
Ván [Am] kia bây giờ đóng thuyền [Dm] rồi
Có còn gì đâu [Em] nữa, thôi đành hẹn trong [Am] mơ
